Có những ngày nắng đến choáng váng.
Co nhung ngay nang den choang vang - Bản không dấu.
Có những ngày nắng đến choáng váng - Bản có dấu.
Published: 15.8.2011 | Category: Đời Sống | Comments: 0 | Views: 8
Hiện tại, tôi không nghĩ mình muốn gắn bó với ai đó, bằng một mối quan hệ ràng buộc và bền vững. Vứt bỏ những thứ khác chỉ để toàn tâm toàn ý lo cho một người... điều đó tôi hoàn toàn không làm được.
Linh Veronica
Mong muốn yêu thương của tôi đơn giản hơn rất nhiều. Tôi không cần hoặc chưa cần sự gắn kết sâu đậm. Tôi thích cảm giác đột ngột say nắng một ai đó, một nụ cười, một hành động, hay một điều gì đó tự nhiên trở nên đặc biệt.
À, nói đến say nắng! Suýt chút nữa thì tôi say thật!
Nhưng may sao đó chỉ là một cơn choáng váng không có dấu hiệu gì đáng lo ngại. Đêm hôm trước gặp bạn trên tàu, thú thực lúc nhìn thấy nụ cười siêu dễ thương của bạn, tôi cảm thấy trong một giây ngắn ngủi, tôi không hề nhìn thấy ai khác, ngoài... chiếc răng khểnh và nụ cười hiền ơi là hiền! Mà quái lạ, sao đến tận hôm đấy tôi mới để ý nhỉ.
Trước đây tôi cho rằng, bạn thật là "lạnh như đá tảng", chỉ được mỗi cái vẽ đẹp và biết đánh đàn, và tôi chỉ chú ý đến những bức vẽ, còn bạn thì, khi đó, hoàn toàn không có gì đặc biệt.
Nhưng sau hôm gặp lại, tôi nghĩ về bạn đã khác. Rồi những lần vô tình gặp bạn ở Hội An, những lần đột nhiên thấy nụ cười của bạn ở biển Cửa Đại, đều dễ thương vô cùng!
Tất cả mọi người đều có lúc cần sự chia sẻ. Không nhất thiết phải một mình mạnh mẽ đối diện với tất cả đâu. Trong một chuyến đi dài, bỗng gặp người quen giữa miền đất lạ, chẳng phải rất dễ chịu sao?
Cứ cho là, chúng ta có duyên đi, nhỉ!

Những cơn say nắng xíu xiu như thế thì tôi hoàn toàn có thể kiểm soát. Nghĩa là chỉ sau dăm bữa nửa tháng, tôi sẽ lại "tự nhiên" nhận ra, tình cảm của tôi đã chuyển sang một "dạng" khác, hoặc một người khác nữa!
Tôi sẽ không gây phiền phức cho người khác cũng như cho bản thân mình. Người đó có thể biết. Có thể không. Tôi rất sẵn lòng bộc lộ suy nghĩ và tình cảm của mình. Nhưng biết chỉ để biết thôi. Vì tôi xác định đó là tình cảm của tôi, tôi dành cho ai hay thể hiện như thế nào, tôi đều biết dừng lại để không làm phiền họ. Nó giống như một thứ tình cảm để nuôi dưỡng tinh thần bản thân. Đến rồi đi. Nhanh chóng.
Haizz, có thể một tuần nữa, tôi sẽ thấy bạn răng-khểnh hết dễ thương. Cũng có thể là hai tuần. Cũng có thể là hai... ngày. Nhưng mà, xin thề là, hầu như bạn nào có răng khểnh cũng dễ thương ghê gớm!
Bạn răng-khểnh ạ, đáng tiếc cho tớ và may mắn cho bạn, là bạn chưa lọt vào tầm máy ảnh của tớ, không thì, thôi rồi!
Chịp, mình viết nhảm cái gì thế này? Chỉ số choáng-váng hơi cao rồi đây!
Sống đơn giản như trẻ con, thích thì sẽ nói là thích, không cần ngại ngần e sợ, là điều rất hạnh phúc và không phải lúc nào cũng có thể làm được.
Có thể, chia sẻ cũng là một sự can đảm đấy.
Mong bạn sẽ có những chuyến đi thú vị, những chuyến đi với tâm trạng thực sự vui, sẽ không còn chông chênh đến độ phải đi xa để tìm bình yên trở lại.
Dù sao, sau những chuyến đi mới thấy Hà Nội vẫn luôn là nhà bạn nhỉ.
"Hà Nội chẳng thơm như Hội An, chẳng mát như Bà Nà và chẳng xanh như Cù Lao Chàm nhưng lại là nơi quen thuộc và gần gũi nhất. Giờ thì, chỉ muốn ở nhà thôi :)"
***
Hôm nay rất vui nhé!
Rất vui vì trời bỗng nhiên xanh đến ngỡ ngàng! Giống như chưa hề có cơn bão nào đi qua, giống như chưa hề có cơn mưa nào ập tới.
Rất vui vì biết khi mình nhìn thấy trời xanh ngăn ngắt, thì cũng cùng lúc đó, có hai người khác cũng đang vui vì một buổi chiều tuyệt đẹp! Bạn ơi, cứ vui đi nhé và chỉ đơn giản rằng bạn nhắn tin rằng bạn đang vui, thì niềm vui đó cũng sẽ lan tỏa cả sang tôi đấy ^^
Thế nên, hãy vui vì bản thân bạn, cũng là vì những người yêu thương bạn nữa!
***
Chỉ là cảm xúc khi lục lọi lại những câu chữ thôi. Chợt nghĩ đến vài điều. Không phải cho bản thân. Mà là cho người khác.
Chuyện tình cảm thực sự rất khó diễn đạt. Cũng rất khó kiểm soát. Mình rất e ngại những người con trai tình cảm, chỉ con trai thôi, những người hoài niệm quá nhiều cho những điều đã mất.
Điều gì đã tuột khỏi tay rồi, không thể cố gắng lấy lại được nữa, thì thôi, bỏ đi. Vì có những thứ nhất định không thể lấy lại. Nó đã ra đi sẽ không còn nguyên vẹn như cũ.
Có đáng không khi bạn vì một người đã quay lưng lại với mình mà buồn nhiều đến thế? Có đáng không khi cứ phải lảng tránh tất cả những khoảng trống, tất cả những cô đơn, tất cả những nỗi buồn? Chỉ vì một người?
Có cần cứ phải trải mình trong những chuyến đi liên miên khác, chỉ vì không dám đối diện với những nơi thân thuộc?
Theo mình thì không đáng đâu bạn à.
Tình cảm quá cũng là một điểm yếu. Mạnh mẽ quá cũng là một điểm yếu.
Đôi khi, chỉ cần một người bạn bình thường, một niềm vui xíu xíu. Một người có thể lắng nghe và ở cạnh bạn những khi bạn buồn. Có vậy thôi. Rồi tất cả cũng sẽ mờ nhạt theo thời gian. Cả những vết thương rồi cũng phải khép miệng.
Không phải rằng chỉ cần nhìn cuộc sống một cách đơn giản và đáng yêu, thì mình cũng sẽ vui vẻ và hạnh phúc sao?
Vài nét về blogger:
Con-gái-Mùa-Hạ. Sinh vào đêm rằm tháng Sáu. Cung Sư Tử. Thân cư Thiên Di. Cứ đi. Đi mãi - Linh Veronica.
Theo NGOISAO.NET
Bài viết Có những ngày nắng đến choáng váng trên được đăng lại nên nội dung trên trang gốc có thể đã được thay đổi. Có những ngày nắng đến choáng váng chỉ được dùng với mục đích tham khảo, bạn phải cân nhắc và chịu trách nhiệm về hành vi của bạn khi xem nội dung về bài viết Có những ngày nắng đến choáng váng này. Để gởi bình luận về bài viết này Có những ngày nắng đến choáng váng xin hãy dùng form bên dưới.



Kết nối với nhà phát triển ứng dụng phần mềm Phan Viễn trên Facebook!